Kinh nghiệm Gym đầu tiên ở VN

Trước hết xin thứ lỗi bạn đọc đặc biệt ai làm trong lĩnh vực kinh doanh phòng tập thể dục hay huấn luyện viên cá nhân. Blog này không phải bới móc hay hạ thấp những ai trong lĩnh vực này. Tôi chỉ thuật lại kinh nghiệm đi tập phòng gym ở Việt Nam. Tất nhiên vì lý do bảo mật tôi không muốn tiết lộ tên phòng tập càng không tiết lộ tên cá nhân.

Sau khi coi qua hết các phòng gym tại Hội An, đại đa số là câu lạc bộ thể hình “air” conditioned 100% không khí tự nhiên với cái lò hấp giúp bạn mất nhiều chất điện giải do cơ thể bị nhốt trong 1 cái hộp bê tông (phòng tập) và nó phải kiếm cách ra mồ hôi thật thật nhiều để hạ nhiệt chứ không phải do bạn work so hard bạn ra mồ hôi nhiều mà giảm cân hữu hiệu. Vì nói thật chỉ ra mồ hôi nhiều mà cho rằng mình sẽ giảm cân được thì tôi sắm ngay cái phòng xông hơi trong nhà luôn rồi ngủ luôn trong đó 8 tiếng mỗi đêm có “phẻ” không?? Thế rồi lựa chọn thứ hai là đóng một tháng 5 triệu cho 1 phòng tập thuộc resort nào đó. Lựa chọn này không khả quan vì ở bên Mỹ, một phòng gym trung bình chỉ tốn có 500 nghìn một tháng còn phòng super xịn luôn cũng chỉ $120/tháng tức là vẫn rẻ chán so với mức 5 triệu một tháng. Tính ra phòng gym tại VN chả khác gì ma cà rồng? Trong khi hệ thống cơ sở hạ tầng và giá địa ốc ở VN giỏi lắm chỉ bằng với thị trường Mỹ chứ không thể hơn được?

Rồi thì tôi cũng lùng ra được cái phòng gym mới mở (tức là thiết bị còn mới tinh). Tôi tham khảo các option thì được biết tôi chỉ đóng chừng 450 nghìn/tháng với điều kiện ký hợp đồng 12 tháng và đóng luôn một lúc 12 tháng. Ok. Ký luôn 2 hợp đồng cho tôi và Jeff.

Ngày đầu tiên tại phòng gym chỉ có tôi đi vì Jeff bị stress nhiều quá không ngủ được cả đêm nên tôi đi một mình. Tôi bụng bảo dạ chỉ leo lên máy chạy bộ làm 5km là về đạp xe về nhà làm những thứ khác. Rốt cuộc tôi ở đó đến 90 phút. Why? Tôi vốn dĩ ưa lên kế hoạch và stick to it to the “t” nhưng mà lúc tôi vào mới ngồi xỏ giày chạy thì một anh chàng huấn luyện viên đến giới thiệu và hỏi chuyện. Tôi nói với anh ta tôi từng bị chấn thương chân trái trong một tai nạn xe hơi do bị xe tải pick-up tông vào khiến chân trái không hoạt động bình thường trong 6 tháng. Phải khó khăn lắm mới bắt đầu quay lại chạy bộ nhưng tốc độ và sức của chân trái thì chỉ bằng 50% so với chân phải.

Anh ta hỏi goal của tôi là gì? Tôi trả lời là muốn tăng cơ bắp-ý tôi là tăng cơ bắp không phải để nhìn như lực sĩ Lý Đức cơ bắp mà tăng cơ là để tăng sức mạnh đặc biệt là lấy lại sức của chân trái. Anh ta đề nghị hướng dẫn tôi-vì thấy anh chàng trẻ tuổi này nhiệt tình với công việc (anh ta chỉ ăn lương do phòng gym trả chứ không phải ăn lương riêng với người anh ta huấn luyện) nên tôi đồng ý. Trước hết anh ta quăng tôi lên máy chạy bộ để “làm nóng” nhưng dài đến những 20 phút. Anh ơi, tuy trông chị béo nục thế này nhưng ít ra chị cũng đã học 2 năm chuyên về khoa học thể chất nên chuyện warm up đến 20 phút thế này vừa phí thời gian của chị mà chả giúp ích gì vì nói trắng ra là cool down sau khi tập quan trọng hơn warm up trong việc phòng chống chấn thương.

Thôi thì ráng vừa ngáp vừa đi cho hết 20 phút.

Xong anh chàng bảo “warm up” (tập hai???) với những bài tập y như lúc cấp hai thể dục giữa giờ. Rồi thì làm mặc dù 20 phút yoga tại nhà của tôi giúp giãn gân cốt tốt hơn mấy cái động tác quơ tay quơ chân này.

Xong cái này mới là kinh dị nhất: anh ta đề nghị tôi làm 48 reps cho mỗi chân với bài tập Alternating Forward Plunge. Xin coi hình dưới đây

 

alternating-lunge

Bài tập này đúng thật giúp phát triển toàn bộ cơ bắp quadriceps, hamstring, và glutes nhưng mà nó không phải là bài tập cho người bị mất sức chân. Và thứ hai, hôm đó tôi mặc quần short nên ai có mắt nhìn cũng thấy tôi bị knocked knees-cái này bẩm sinh cấu tạo xương đầu gối là thế chứ không phải do thói quen. Mà với người bị knocked knee như tôi thì những bài tập có động tác lunge (động tác đầu), hay squat (động tác hai) kết hợp với di chuyển nhiều (hai chân phải quay về vị trí đứng đầu) sẽ rất dễ gây chấn thương vì hông và đầu gối khó giữ thăng bằng. Nếu bạn là huấn luyện viên mà người tập bị dị tật ở xương đầu gối như knocked knee hay bow legged thì hãy khoan bắt họ tập những động tác dễ gây chấn thương.

Thế rồi tôi nhìn anh chàng 30 giây nghĩ: anh bị điên hả? Bộ không thấy tôi bị knocked knee thì rất khó thực hiện bài tập này chính xác mà khi làm sai thì dễ bị chấn thương hơn. Sẽ có những bài tập khác giúp làm khỏe cơ bắp hơn mà giảm thiểu nguy cơ chấn thương.

Okie. xong 48 reps mỗi chân (4 sets, mỗi set 12 reps mỗi chân)

Oh wait. Lúc nãy tôi có nói goal là tăng cơ bắp đúng không? Khi bạn muốn tăng cơ thay vì toned up thì bạn không tập nhiều reps (12 là quá nhiều) mà phải tập ít 5-8 reps và tăng cường số cân bạn nâng với mục đích là bắt nhóm cơ làm việc hết công suất để nó mau mệt chứ không phải làm ít công suất và làm được lâu hơn (nhiều reps hơn)

Quy tắc là thế nhé. Nhưng trên thực tế sau khi làm xong 48 reps với split squat, anh ta cho tôi leo lên máy leg press. trước hết leg press là chân đặt lên platform sao cho đầu gối và cẳng chân tạo góc 85-90 độ không được hơn 90 độ nhưng nếu gập gối quá (tức góc dưới 85 độ) cũng dễ gây chân thương đầu gối. Guess what? Anh ta không thèm điều chỉnh góc mà để tôi luôn vô cái thế 75 độ. Tất nhiên với góc độ này thì thay vì đẩy được 130 kg thì tôi chỉ đẩy 66 kg để tránh bị chấn thương. nhưng mà kiểu này chả giúp tăng cơ gì hết vì quá nhẹ ký. Và cũng buồn cười là anh ta cũng bắt tôi nâng 4 sets mỗi set 12 reps. Cái này chắc chỉ hữu hiệu với ai mới tập tạ ngày đầu chứ tập lâu rồi thì coi như “lờn”

Xong mấy màn chân cẳng. Tôi hỏi anh ta một tuần nâng mấy lần cho 1 nhóm. Anh ta nói chân thì mỗi tuần 1 lần? Bữa sau tập tay, bữa sau nữa tập thân (lưng và sườn). HƠ. Tập ít nhất cách 48 giờ cho mỗi nhóm cơ là điều tôi được dạy từ giảng đường. Thế tôi hỏi thêm vậy phần bụng (abdomen) thì tập vào hôm nào? Anh ta bảo (nguyên văn nhe) phần bụng hôm nào tập chả được? Có ai tập abdominal crunch, sit up mà ngày nào cũng tập không? Cũng như mấy nhóm cơ khác, sau khi hủy hoại nó qua việc tập tạ thì ta phải cho nó thời gian hồi phục để nhóm cơ mới khỏe và mạnh hơn nhóm cũ. Vậy ngày nào cũng tập thì chắc có kiểu tập yoga cho bài tập bụng thì mới ngày nào cũng tập. Mẹ ơi abdominal crunch cho lên máy cục tạ 50 kg là hôm sau nó đau đến cười và ho cũng không dám nữa chứ ở đó ngày nào cũng tập.

Nghe anh ta nói đến đâu tôi rụng rời tay chân đến đó.

Oh. Quên nói cái vụ knocked knee và bài tập split squat: bình thường tập tạ thì ngay lúc đó cơ bắp nó không đau lắm nhưng qua hôm sau nó mới đau kinh dị nhưng vì anh ta bắt tôi tập 48 reps mỗi chân nên nói thật đến cái 24 là đầu gối và phần hông đã trật khớp đau bỏ mạng rồi chứ khỏi chờ đến hôm sau! Khi trường hợp này xảy ra không phải do bạn tập quá sức mà hầu hết là do động tác bị sai dẫn đến những tổ chức khớp, cơ bắp, gân khác phải bị trưng dụng mà lẽ ra chúng không phải tham gia vào bài tập đó-kết quả là chấn thương toàn cục ngay tức thì trong lúc tập.

Coi như đã kinh qua sự bị huấn luyện.

Ông chồng tôi nghe tôi kể xong lão bảo: hy vọng hôm sau ổng đi tập sẽ không bị rào trước đón sau như thế.

 

 

 

 

 

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s