Xả “lũ”

Hôm nay blog này dành riêng để chia sẻ chút về cuộc sống cá nhân tôi ở Hội An. Tôi may mắn có nhiều bạn đọc biết đến blog của tôi do tình cờ kiếm trên google và cũng nhiều bạn biết đến blog qua trang mạng xã hội Facebook từ bạn bè của họ vốn dĩ là bạn bè của tôi trên Facebook. Một số ít bạn cũng biết tình hình chuyển đến Hội An gặp chút rắc rối về thủ tục hải quan. Thôi thì phần đầu blog này để tôi khai hỏa chút: trước khi rời nước Mỹ tôi bị mất thẻ xanh- tức là sẽ không thể xin lại thẻ xanh tại Lãnh sự quán Mỹ ở TPHCM. Và nhiều bạn không thể tin nhưng sau 8.5 năm sống tại Hoa Kỳ tức là sau 4 năm có thẻ xanh tôi vẫn không nhập quốc tịch Mỹ (nhưng xin thề với Giời nếu kỳ này tôi mua vé máy bay về Mỹ thì sẽ vĩnh viễn từ bỏ quốc tịch Việt nam). Mất thẻ xanh thì cách duy nhất lấy lại là trong vòng 6 tháng sau tôi phải đến xin phỏng vấn lấy cái giấy có giá trị visa để nhập cảnh để lên máy bay về Mỹ. Sau khi về đến Mỹ, tôi sẽ phải nộp đơn xin cấp thẻ xanh với số tiền gần $900 và thời gian chờ cấp thẻ có thể lên đến 1 năm. Còn nếu như trong vòng 6 tháng tới tôi không lấy cái giấy thị thực visa kia để về Mỹ làm lại thẻ xanh thì tôi sẽ không có cách gì quay lại Mỹ kể cả với lý do tourist visa. Quá hạn 12 tháng kể từ tháng 11 năm 2016, tôi sẽ không thể về Mỹ nữa mà muốn về thì phải làm lại marriage visa-tức là bắt đầu từ con số zero như lần đầu xin nhập cảnh Mỹ năm 2007.

Nói túm lại khả năng quay về Mỹ không phải là zero nhưng nhìn những rắc rối đó, thì tôi cũng không muốn quay về khi mà ban đầu bỏ đi thì không nghĩ sẽ quay về Mỹ định cư. Sau khi về đến Việt Nam, vấn đề thủ tục hải quan thật khiến tôi đau đầu. Trước khi rời Mỹ tôi đã có ký hợp đồng chuyển vật dụng cá nhân với một công ty ở cảng New Jersey với dịch vụ Door to Door service tức là công ty đó có trách nhiệm lo thủ tục hải quan và chuyển hàng về tận nhà mới. Công ty đó ký hợp đồng thuê 1 người tên Minh ở TPHCM để làm thủ tục hải quan. Lúc ông ta gọi cho tôi, tôi ngạc nhiên là lão ở TPHCM vì khi tôi ký hợp đồng tôi ghi rõ ràng địa chỉ nhà mới là ở Hội An. Hóa ra công ty bên Mỹ ký hợp đồng với người làm thủ tục hải quan chỉ ở hai địa điểm: TPHCM và Hải Phòng. Rồi thì coi sao.

Ông Minh này chính là một điển hình của sự thối nát trong nhân phẩm: ông ta không trả lời được cho tôi rõ ràng làm sao tôi có thể bị liệt vào hạng bị đóng thuế khi chuyển tài sản cá nhân về Việt nam định cư. Các nhân viên của các công ty logistics khác tại Sài Gòn mà tôi đã gọi điện hỏi (thời buổi này không tin ai được cái chi cũng phải đích thân double check) thì nếu muốn tránh bị đánh thuế thì tôi phải trình ra được Chứng Minh Nhân Dân còn hiệu lực và Sổ Hộ Khẩu có tên tôi trong đó. Cả hai tôi đều có. Thế mà cha nội Minh nhất nhất kết luận tôi phải đóng thuế. Mà cũng hay. Cha nội đó coi qua cái tập file Excel hơn 80 trang với hơn mấy ngàn món đồ mà lão phát ngay một cái estimation là 10 triệu đồng. Tất nhiên lão thanh minh là cái estimation nhưng mà xin lỗi cho tôi hỏi estimation thì cũng phải có căn cứ dựa vào biểu thuế nào mà ước chừng được con số đó? Lão đưa ra một biểu thuế của bộ Hải Quan nhưng ôi thật nực cười cái biểu thuế đó hơn 160 trang tôi đọc từng dòng một mà dòng nào cũng thứ láo toét: nó quy định phần trăm thuế cho những mặt hàng như….heo giống, hạt giống, hạt cà phê khô, sắt, đồng. Chẳng có dòng nào ghi % thuế cho mặt hàng như giày, dép, sách, xe đạp, máy ảnh phim, máy ảnh kỹ thuật số, đồ nghề sửa xe như kiềm, búa, máy tính, máy in, máy scan, tức là đồ dùng tôi mang về. Nói cách khác, cái file lão đưa ra là biểu thuế cho các hàng hóa nhập khẩu dùng trong sản xuất và mua bán sỉ và lẻ.

Thế 10 triệu “thuế” kia chả khác gì tiền cha nội Minh ăn chia với anh chị ở cục Hải Quan nào đó? Cái kinh tởm nhất là hắn muốn ăn cả hai đầu: ăn hợp đồng với công ty ở Mỹ tôi thuê và ăn luôn tiền túi của tôi. Bởi vì tôi không trực tiếp ký hợp đồng với ông ta nên tôi không thể fire ông ấy được. Thế thì chỉ có cách yêu cầu với công ty bên Mỹ chuyển việc đó cho người khác làm. Tôi biết những người làm thủ tục thông quan sẽ không ít lần đút lót cho những người “có thẩm quyền” nhưng chuyện như ông Minh đây thì rõ ràng hắn muốn cấu kết với người có thẩm quyền ngay từ đầu để cùng nhau chia lợi thì đó là chuyện khác.

Nếu sau này có con, tôi nói với chồng tôi bất kể con đẻ hay con nuôi, nếu nó bước chân vào hải quan hay cảnh sát thì đó là dấu nhơ lớn nhất trong đời tôi vì đã fail cách dạy con. Tôi bảo nếu nó làm 1 trong 2 nghề đó thì đừng bao giờ đặt chân vào nhà và có lẽ nó cũng chẳng bao giờ cần của để dành của ba mẹ nó làm gì thì ta đem quyên góp vào trại trẻ mồ côi hay trực tiếp trợ cấp cho từng nạn nhân chất độc màu da cam vì túi tiền nó lúc nào mà chẳng dày cộm tiền ăn chặn của dân. Chồng tôi bảo tôi quá cực đoan. Đúng thật, tôi công nhận mình cực đoan, nhưng hãy prove that I am wrong trước khi phán một câu tôi là người cực đoan.

Một người bạn của tôi giới thiệu một công ty logistics ở Đà Nẵng. Tôi hy vọng họ sẽ tiếp nhận hợp đồng với công ty bên Mỹ và sau cái tết Đinh Dậu này tôi sẽ nhận được đồ. Nói thật, trong lô hàng 84 thùng đó, có nhiều thứ trong đó của chồng tôi, nhưng cái mà tôi quý nhất trong số hàng cá nhân tôi chỉ có  5 thùng sách qua cùng 4 năm đại học và 1 con chiến mã rong ruổi mấy trăm km đường hàng tuần. Những thứ này có giá trị kỷ niệm rất lớn và không thể thay thế được. Sách có thể mua lại nhưng tôi sẽ phải mua từ Amazon rồi lại ship về VN biết bao nhiêu tiền vì cuốn nào cũng hơn cả ký. Mà tất nhiên những cuốn mới làm sao có những ghi chép tôi ghi luôn trong sách. Tôi không có thói quen ghi lại lý thuyết trên tập hay máy tính. Mỗi hôm đi học tôi ghi giỏi lắm 1 trang giấy từ bài giảng mà đó chỉ là cách để tôi ghi nhớ bài ngay trên lớp còn quá trình “ghi chép” thật sự thì tôi dùng cả cuốn giáo khoa và ghi chép vào lề trang sách. Và khi học thi tôi không bao giờ sử dụng tập ghi chép trên lớp mà chỉ ôm cuốn giáo khoa đó. Sách mới thì làm sao có được những dòng ghi chú nghệch ngoạc đó?

Những chuyện này tôi không nói với gia đình (chỉ có anh, chị, và 2 cháu gái) vì thứ nhất tôi không muốn phải trả lời những câu hỏi mà đáp án vẫn không bao giờ thỏa mãn họ (vì thật sự giải pháp không nằm trong tầm tay mình). Thứ hai, khi những chuyện rắc rối mà mình hoàn toàn không có khả năng giải quyết luôn hanging over my head kiểu này không bao giờ thoải mái mà ngồi giải bày ngay trong lúc đó-sự việc qua mấy tuần rồi tôi mới bớt stress một chút mà viết ra cái blog này (chứ lúc đó tôi chỉ có thể ngồi ngó trần nhà thôi chứ chẳng tâm trí đâu mà làm việc khác). Thứ ba, thậm chí tệ hơn nếu tôi giải bày mà chẳng ai quan tâm hay kiểu quan tâm cho có lệ.

 

Đi suốt nửa cuộc đời, đôi khi nhận ra người đồng hành duy nhất là cái bóng của mình.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s