Nhìn qua một năm cũ và 6 năm cũ hơn :).

Năm 2015 đánh một cái mốc mới trong cuộc sống: tròn 30 tuổi. Tôi không nghĩ mình sẽ sợ tuổi già vì những thay đổi của cơ thể vì bản thân người học khoa học sẽ phải hiểu và chấp nhận sự thái hóa của vạn vật theo thời gian. Nhưng tôi sợ thời gian trôi đi mà mình chẳng hạnh phúc cũng chẳng kịp làm gì để mình có chút thỏa mãn và tự hào. Tôi chưa bao giờ thấy cuộc sống của mình vô vị và thiếu ý nghĩa đến khi tôi ngồi lại và thành thật với bản thân: 7 năm qua tôi đạt được gì, khám phá gì về bản thân? Rõ ràng tôi khám phá ra là mình chẳng hơn gì con mọt sách. Thời gian 7 năm quá dài vậy mà tôi lãng phí vào việc vùi đầu đọc hết cuốn này đến cuốn khác, viết hết cái này đến cái khác mà đến cuối cùng ai quan tâm đến những thứ như vậy? Khám phá ra mình có thể học tiếng Đức 6 tuần với vài cuốn ngữ pháp với từ điển đã đủ thi qua 1 năm đầu đại học khoa Đức ngữ trong khi người ta học 6 tháng trường lớp mới xong chỉ chứng tỏ tôi khùng đến nổi học ngày học đêm chỉ vì không có gì khác hay ho hơn để giết thời gian. Một tấm bằng đại học tốt nghiệp loại xuất sắc với điểm 3.9/4.0 không phải là thước đo hạnh phúc và giá trị của một cuộc đời. Một tờ chứng nhận tôi nằm trong số top 10% sinh viên hàng đầu của trường và trong top 5% đứng đầu toàn khoa Dinh Dưỡng không thể nói lên tôi có hạnh phúc và tự hào về chính bản thân mình. Sống trong một xã hội được coi là tân tiến và hùng mạnh nhất trên thế giới về cả hai mặt quân sự và kinh tế như Mỹ sẽ đảm bảo tôi ít có khả năng trở thành nạn nhân tị  nạn chiến tranh, và sẽ đảm bảo khi tôi 65 tuổi sẽ có một căn hộ xinh xinh và tiền dưỡng cấp khoảng $1500/ tháng theo thu nhập và tiền thuế đóng góp cho nhà nước. Ờ. Đúng là hấp dẫn. Tuy nhiên, tôi luôn có cảm giá khó thở trong cái môi trường này. Giống như một con cá nước ngọt phải sống trong nước lợ vậy. Tôi không than phiền nhiều và  không có quá nhiều lý do chỉ trích xã hội và môi trường sống hiện tại ở đất Mỹ. Tôi chỉ biết mình không bằng lòng với việc tôi tìm quên bằng cách tự làm mình bận rộn, nghĩa là tôi tự làm mình stress để tránh một cái stress khác. Đã qua 7 năm như vậy, cuối cùng tôi phải nhìn nhận: thật sư tôi có thể sống nốt phần đời còn lại như 7 năm qua, nhưng tại sao tôi lại tự đầu độc mình quanh năm với hết cái stress này đến kiểu stress khác trong khi tôi có thể có một lối đi khác?

Đến một ngày, tôi nói với chồng: tôi không thể hình dung ra những ngày tháng cuối đời sống ở Mỹ. Vì thế, chuyện tôi về Việt Nam sống chỉ là vấn đề thời gian. Anh có thời gian vài năm để cân nhắc. Chắc chắn sẽ có người bảo tôi ích kỷ và độc đoán. Tôi không hề phủ nhận lời chỉ trích đó. Nhưng tôi cũng không hối hận vì cuộc sống của tôi là của tôi: tôi hạnh phúc hay trầm cảm thì cá nhân trực tiếp chịu đựng trước tiên vẫn là tôi. Nếu tôi điên đến nỗi nhảy lầu tự vẫn thì liệu chồng tôi có nhạy cảm  nhận ra và cố gắng can thiệp trước khi điều xấu nhất xảy ra? Có lẽ chồng tôi nhạy cảm đủ để nhận ra tôi hoàn toàn không hạnh phúc và cũng nhận ra rõ ràng không có lý do gì sau mỗi lần về thăm Việt Nam tôi lại trầm cảm 3 tháng liền. Nếu tôi thật sự hạnh phúc và bằng lòng với cuộc sống ở Mỹ thì tôi không nên bị chứng tinh thần trồi sụp kéo dài những ba tháng. Đó là điều an ủi duy nhất khi chồng tôi đã đồng ý và khuyến khích tôi. Anh ta nói trong 7 năm qua anh ta chưa hề thấy tôi có được một ngày vui vẻ như anh ta thấy trong chuyến đi về VN năm 2015 thế nên tôi nên giữ một chút vui vẻ vì cuộc sống quá ngắn để phí phạm bằng cách lấp liếm thời gian với những cái giả tạo.

Advertisements

2 thoughts on “Nhìn qua một năm cũ và 6 năm cũ hơn :).

  1. Em chào chị. Em follow page của chị đã khá lâu, nhưng quả trùng hợp khi vừa hôm trước đón năm mới với 1 chị bạn thân người Mỹ chúng em cũng nói về cuộc sống, con người, xã hội ở Mỹ và ở Đài loan, nơi tụi em đang sống. Vậy nên em nghĩ em cũng hiểu phần nào tâm sự của chị về xã hội nơi đó.
    Mong chị tìm thấy sự bình an và hạnh phúc của cuộc đời theo cách của riêng mình.
    Cám ơn chị rất nhiều vì những bài viết rất bổ ích về dinh dưỡng.

    Liked by 1 person

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s