Chuyển về Hội An: cuộc sống khác hẳn

Sau khi chuyển về Việt Nam hôm 11 tháng này thì chuyện đầu tiên hai vợ  chồng tôi bắt tay vào ngay là kiếm cái sim để còn alô với thiên hạ. Thế là sinh chuyện: hai cái điện thoại đã mua đứt từ thằng AT&T hơn nửa năm, tức là hai cái di động đã phải được unlock từ lâu. Vậy mà tới hồi đút cái SIM của Vinaphone vào thì mới buồn cười: cái di động của tôi thì chạy ngon lành sóng 3G ào ào còn cái di động của chồng thì bị treo với lý do SIM không tương thích với điện thoại (tóm lại là vì cái di động vẫn bị khóa chỉ xài được SIM của thằng AT&T. Tới lúc đó không biết phải gọi chửi thằng Apple hay gọi chửi thằng AT&T? Thế là ổng gọi luôn chửi hết cả hai công ty viễn thông lớn nhất thế giới. Tội nghiệp mấy chú chăm sóc khách hàng tối đó bị chửi te tua. Haizz sau hơn 40 phút gì đó, lão càng lúc càng điên (mà hắn buồn cười lắm: lúc hắn chưa điên lắm thì hắn rất to mồm nhưng lúc hắn điên nhất thì tự nhiên hắn hạ giọng rất thấp) nhưng có giận thì cũng chả làm được gì: đầu dây bên AT&T xin lỗi mấy câu rồi vẫn bảo bên mình phải chờ 48 giờ để chúng “xử lý” cái chuyện unlock mà bọn nó lẽ ra phải làm từ 6 tháng trước. Tức là ở chỗ unlock hai cái điện thoại cùng lúc nhưng cái của tôi thì ngon lành còn của hắn thì bị unlock như thế. Cái ca này đúng thật điển hình của human error+ computer error= shitty service và AT&T trong giới viễn thông nổi tiếng nhất với shitty customer service.

 

Rốt cuộc thì hắn cũng có được unlocked. Mua Sim vào và một gói 3G có tới 10 GB dung lượng. Xài được 2-3 hôm gì đó thì hôm qua bị Vinaphone khóa (khóa cả điện thoại của tôi luôn) thành ra sáng sớm phải đem mèo đi khám thú y mà chả gọi được taxi vì 2 cái di động hóa thành 2 cục gạch vì chả có tín hiệu 3G đâu nữa. Cũng may trời thương khiến mình nhớ ra là mình vẫn còn $5 trong Viber vốn dĩ gọi qua wifi lẫn 3G được. Gọi cho Vinaphone thì cô nhân viên bảo phải mang hộ chiếu ra update hình lên: ta hỏi hôm mua SIM đã trình hộ chiếu để đăng ký cả hai cái SIM rồi sao vẫn bị khóa 2 chiều mà bây giờ lại phải trình hộ chiếu nữa? Cô ta nói lần trước cô không chụp lại hộp chiếu mà chỉ gõ thông tin số passport với địa chỉ trên đó nhưng Vinaphone đòi phải có cả hình chụp của hộ chiếu nữa. Lại lọc cọc đạp xe ra đại lý trình cho nó: quả nhiên sau khi họ úp hình lên thì điện thoại được nối 3G. Thời buổi gì thế này! Tất nhiên chuyện Vinaphone ra thông báo phải đăng ký để chống tình trạng sim giả này nọ nhưng nếu đăng ký thành công hay không thì phải báo cho người đang sử dụng SIM qua SMS hay gì gì đó chứ đâu thể nào tự nhiên cắt hết 2 chiều như thế-ấy gọi là shitty customer care chả khác gì thằng AT&T kia (mà bực là tôi ra chính trụ sở Vinaphone mua SIM chứ không phải ra tiệm tạp hóa mua đại cái SIM và thẻ cào đâu nha-lỗi rõ ràng ở khâu trên ra chỉ thị mà dưới không biết gì ráo nên mới ra việc cô nhân viên kia không đăng ký đúng theo quy định của Vinaphone). Tôi bực một nhưng chồng bực 10 mà hắn bực tức càm ràm ngay cái tai tôi riết cũng làm tôi điên theo.

 

Đấy chỉ là những chuyện con con…nhưng có lẽ điều khiến tôi bực nhất không phải những tai nạn nhỏ nhặt này mà là chuyện gì cũng phải đích thân mình đi lo: đi mua cái sào phơi quần áo do tôi lo, chạy ra đầu ngõ mua bánh mì ăn sáng cũng tôi đi, đi mua khăn bông trên chợ Hội An cũng tôi đi, đi đăng ký tài khoản ngân hàng cũng tôi đi, đi đổi tiền cũng tôi đi, đi chợ cũng phải tôi đi, dĩ nhiên nấu cơm cũng phải tôi nấu ngày 2 bữa vì hắn viện cớ không biết nấu món Việt mà món Tây thì….trời ơi khỏi nấu luôn vì người Việt không bao giờ có cái “ức gà” không xương, cá fillet không da không xương, đến món sườn heo thì chợ cũng chỉ bán sườn non chứ không bao giờ thấy có sườn “cốt lết” (tại chợ nhỏ có đúng 2 quầy thịt heo). Lần đầu tiên nấu sườn non kho, hắn khen ngon, nhưng chê ít thịt mà xương lắm. Lần đầu tiên làm cá chiên sốt cà chua, hắn cũng bảo ngon nhưng ăn chưa tới 100g  vì cá lắm xương mà không đánh vẩy. Tôi nổi điên lên thật: văn hóa nấu ăn của người Việt toàn những loại thịt có xương, da và thậm chí nội tạng. Có dư tiền mua nguyên con gà rồi kêu họ lóc cái ức gà như ở trời Tây thì nằm mơ đi vì người làm gà chả biết tôi đang yêu cầu cái gì. Ở xa Big C, mỗi lần đi Big C tốn tiền thuê xe taxi hết 240K hai chiều đi về, mà đi bus big C thì không được vì đồ đã qua đông lạnh rồi ra đông trong hệ thống lạnh như siêu thị mà phải ở nhiệt độ phòng (hay nóng hơn 25C) là công thức hoàn hảo cho bọn vi khuẩn sinh sôi chóng mặt ngay cả khi chỉ trong 2 tiếng ngắn ngủi. Kiểu này phải kiếm mua thùng lạnh mà đi Big C mua thịt cho hắn.

 

Tôi từng nói đùa với bạn tôi lý do kết hôn 8 năm mà vẫn chưa con cái là vì tôi không muốn sinh ra 1 đứa kén ăn như ông bố nó để tôi điên mà chết sớm hơn. Tất nhiên kén ăn không phải di truyền nhưng con cái sinh ra lớn lên trong môi trường nào sẽ bị nó tác động đến thói quen rất lớn: cứ thấy bố nó ăn chả ra sao rau không ăn một lá, pizza lỡ có rau xanh, olive hay gì gì đó ngoài trừ thịt là phải móc bỏ ra ngay sau khi càm ram hết 5 phút, và thói quen mua về nhà mấy đồ đóng gói vặt, ăn cá thịt thì phải trơn tru không da không xương….Tôi có dám cá cược rằng mình đủ bản lĩnh để offset hết những tác động trên đến thói quen của con mình hay không? Xin thưa là tôi không đủ tự tin. Nếu chồng làm việc vắng mặt ngày 8-10 tiếng còn đỡ chứ hắn ngồi lỳ trong nhà làm việc thì….quên đi.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s